Việt Nam là một nhà nước có tê ngưu, đây từng là nơi hàm của quần thể tê ngưu cực kỳ nguy cấp còn tồn tại trên đất liền châu Á là loài Java Rhinoceros sondaicuss annamiticus, nhưng con cuối cùng đã bị bắn chết

Nam Phi đã tham dự công ước CITES và đã trở nên nước thành công nhất về bảo tàng tê ngưu với tỷ lệ chiếm 83% số lượng còn lại của cả châu Phi và gần 3/4 trên toàn thế giới. Theo sách Đỏ Việt Nam năm 2007, số loài động, thực vật hoang dại bị đe dọa đã lên tới 882, tăng trên 22% so với năm 1992; nếu xu hướng này không được ngăn chặn, chúng ta sẽ phải chứng kiến "làn sóng tuyệt chủng" của nhiều loài sinh vật quý hiếm với chừng độ chưa từng thấy trong lịch sử.
Đặc biệt, trong quan niệm từng lớp, sở hữu sừng tê giác được cho là khẳng định vị thế và mô tả sự trọng đối với người được biếu tặng. Ngoài ra, Mạng lưới buôn bán phi pháp mỗi năm còn cung cấp hàng trăm chiếc sừng từ nhiều nguồn khác, bao gồm cả săn bắn trộm, ăn cắp và sừng trong những kho không đăng ký của khu vực tư nhân tại Nam Phi.
Từ nhu cầu ảo đó, người ta thường tìm đến những người có quan hệ với nơi có sừng tê giác như nhân viên ngoại giao, người buôn bán ĐVHD, duyệt các mối quan hệ trung gian không công khai; hiếm khi người mua gặp được người đích thực bán, đã tạo nên nhiều khó khăn thách thức trong quản lý ĐVHD.
Hệ thống luật pháp theo công ước quốc tế về bảo tồn động, thực vật hoang dã mà Việt Nam tham dự đã có những quy định nghiêm nhặt và chém đẹp; hy vọng, các cơ quan thực thi thực hiện công tâm, xử phạt nặng những hành vi dù vô tình hay cố ý sai phạm.
300 con, chiếm 5-6% lượng tê ngưu trắng được bảo tàng. Buôn bán sản phẩm từ ĐVHD đã tụ tập vào ngà voi và sản phẩm được làm từ bộ phận của voi; mật gấu; sừng tê giác và sản phẩm từ sừng tê ngưu; hổ sống, cao hổ, áo khoác da hổ báo; mai và mặt hàng trang sức được làm từ đồi mồi, rùa có nguy cơ tuyệt diệt; động vật linh trưởng, khỉ đột, tinh tinh; các loài bò sát, da và sản phẩm của những loài nguy cấp cần bảo vệ.
Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể cứu vãn được nguy cơ tuyệt diệt cao của những động vật quý hiếm cần được bảo tồn trong sách đỏ Việt Nam. Trong số 43 vụ bắt giữ lớn người châu Á liên quan tới tầy tê ngưu ở Nam Phi, người Việt Nam chiếm tới 56%, tiếp đó là Trung Quốc 28%.
Riêng về giá trị mấu chốt trong chữa trị các bệnh hiểm nghèo, họ nặng về cảm tính, theo sự đồn đãi; tác dụng kì diệu của sừng tê giác mang tính trấn an tinh thần; chưa có những xác minh khoa học tin cậy được đề cập trong bất kỳ cuốn sách nào viết về việc chữa được bệnh ung thư. Sản phẩm buôn bán phổ biến là nhung hươu nai, mật gấu, ngà voi, sừng tê giác và sản phẩm từ da cá sấu… Trong số sản phẩm này, 61% dùng làm thuốc; thực phẩm chiếm 4%, dùng vào trang hoàng 9% và đồ dùng khoảng 22%.
Ngoại giả nhiều loài chim và trứng cũng đang bị đe dọa… Báo cáo của Tổ chức Cảnh sát hình sự quốc tế (Interpol) năm 2013 cho thấy, chỉ trong 2 tuần đã có hàng trăm sản phẩm buôn bán trị giá hàng triệu USD; riêng ba nước Anh, Pháp, Đức chiếm 15,2% tổng lượng buôn bán toàn cầu về các loài ĐVHD theo công ước quốc tế về buôn bán các loại động, thực vật hoang dã khẩn (CITES).
Từ năm 1995 đến 2011, số tê ngưu được đấu giá và săn bắn khoảng từ 1. Vào năm 1994, CITES cho phép buôn bán tê giác sống và săn bắn tê ngưu trắng làm chiến lợi phẩm.
Hầu như những người sở hữu sừng tê giác chỉ hiểu biết về tác dụng theo sự đồn đại và sẵn sàng truyền bá theo kinh nghiệm nhằm tả địa vị của mình trong từng lớp. Phạm vi buôn bán ĐVHD trải rộng trên địa bàn cả nước, đặc biệt sôi động là Hà Nội (chiếm 15%) và TP Hồ Chí Minh (khoảng 24% thị phần cả nước). Số tê giác bị giết liên tiếp gia tăng đã biểu đạt, cuộc khủng hoảng bảo tàng chưa từng có đã diễn ra cùng với việc dùng vũ khí chuyên dụng, máy bay trực thăng.
Tuyệt chủng tê giác là sự mất mát to lớn đa dạng sinh vật học và hoạt động buôn bán sừng tê giác ở Việt Nam đã chuyển sang một nguồn cung mới từ châu Phi, nơi những tù nhân dự buôn bán khá rộn rịch. Báo động đỏ Quỹ toàn cầu về phúc lợi động vật (IFAW) nhận định, internet là dụng cụ; cung cấp cơ hội chừng như bất tận cho hoạt động tội phạm buôn bán động vật hoang dại (ĐVHD).
Buôn bán sừng tê giác ngoài luồng chính yếu do những kẻ xuất khẩu bất hợp pháp gây ra. Bảo tàng tê ngưu trong mối liên can giữa Việt Nam và Nam Phi Trên thế giới, buôn bán sừng tê ngưu giữa Nam Phi và Việt Nam được coi là một trọng tâm với những đặc trưng mang tính toàn cầu.
Buôn bán sừng tê ngưu ở Nam Phi đã phát triển nhanh, trở nên hoạt động tinh vi theo luật riêng của các băng tù hãm. 000 đến 1. Nhận mặt về người mua và sử dụng sừng tê ngưu, trong thưa cuối tháng 7 năm 2013, tổ chức màng lưới giám sát hoạt động buôn bán thực, ĐVHD (TRAFFIC) đã chỉ ra: người mua thường là nữ giới luống tuổi hoặc nhiều tuổi, có học thức và ấm no; phần nhiều mua cho người khác hoặc để biếu tặng; người sử dụng chủ yếu là đàn ông có tuổi thuộc lớp người no đủ; những người có ý định mua số đông ở độ tuổi đứng tuổi, không phong lưu như người mua, song vẫn thuộc xã hội khá giả.
Tê giác một sừng không còn tồn tại ở Việt Nam. Ở Việt Nam, kết quả điều tra của Hiệp hội bảo tàng ĐVHD (WCS) năm 2012 đã chỉ ra, buôn bán sản phẩm ĐVHD là hiện tượng phổ thông trên internet với 23 loài cấm thuộc Nghị định 32 của Chính phủ và 22 loài theo công ước CITES.
Theo số liệu của CITES, từ năm 2003 đến 2010, có 657 chiếc sừng tê ngưu xuất khẩu hợp pháp từ Nam Phi vào Việt Nam, song được ghi nhận du nhập chỉ có 170, đồng nghĩa với 74% không được khai báo. Những thợ săn này mở mang săn bắn trộm khiến số lượng tê ngưu bị giết hại gia tăng đột biến.
Thực tế đáng buồn trên cho thấy thị trường buôn bán bất hợp pháp sừng tê ngưu và ĐVHD ở nước ta phát triển nhanh, không hướng dẫn đến tình trạng tuyệt chủng những loài động vật quý hiếm trong nước mà còn gây hệ lụy xấu đối với bảo tồn tê giác toàn cầu, đặc biệt là ở Nam Phi.
Knight, số tê ngưu bị giết năm 2010 là 333 con, đến năm 2011 tăng lên 448 và theo ước tính năm 2012 khoảng 532 con (TRAFFIC 2012). Theo TRAFFIC, buôn bán trái phép sừng tê giác được thực hiện theo đường dây từ những tù nhân săn bắn trộm rồi qua hàng loạt trung gian là người mua, nhà xuất khẩu, người vận chuyển cả ở cấp địa phương và quốc tế để đến tay người tiêu dùng rút cục.
Theo M. Có thể thấy, trong 35 năm săn bắn tê giác diễn ra ở Nam Phi không có dấu hiệu của lạm dụng, nhưng từ năm 2003 đã có những dấu hiệu bất thường do sự gia tăng đáng kể thợ săn phi truyền thống, đặc biệt đến từ Việt Nam (chiếm 48% trong tổng số 384 người vào tháng 5-2012).