Vậy nên số chi cho giáo dục phổ quát trên tổng thể vẫn không đủ bảo đảm cho chất lượng tối thiểu của giáo dục
Theo đó, từ việc biên soạn còn chưa cân đối giữa “dạy chữ” với “dạy người”, giữa lý thuyết và thực hành, giữa dung lượng kiến thức, kỹ năng và thời lượng thực hiện của một số môn học. Vì thiếu niềm tin nên nhiều gia đình mang tiền đi đầu tư giáo dục ở bên ngoài.
Tôi (Giáo sư Thomas J. Tiền vẫn tăng đều, bộ trưởng kêu thiếu tiền Đáng chú ý là ngân sách Nhà nước đầu tư cho giáo dục tăng nhanh, từ 15,3% năm 2001 lên đến 20% tổng chi ngân sách năm 2010.
Song Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận giảng giải thêm rằng, 20% ngân sách là chi cho giáo dục đào tạo nói chung chứ không chỉ của riêng bộ này. Đang có sự chênh lệch giữa những nhận xét và váo cáo chủ quan về chất lượng giáo dục của Việt Nam Thế nhưng báo cáo này xem ra có phần hợp với nhận xét của Giáo sư Thomas J.
Tuổi 2008-2012, tỷ lệ ngân sách Nhà nước chi cho giáo dục và đào tạo chiếm khoảng 5,5% GDP. Kết quả xếp hạng này chừng như trái ngược với những bản thưa thành tích về số lượng dày đặc các học trò giỏi, học trò tốt nghiệp, Thạc sĩ, tấn sĩ, Giáo sư tại Việt Nam.
Song, vấn đề khó nhất, lớn nhất là làm thế nào để quản trị, quản lý trường đại học (Việt Nam nên so sánh hệ thống đại học của mình với các nước khác, không nên so sánh mình với mình); Hai là, việc tăng nguồn lực vật chất là có thể tạo ra chất luợng cao hơn hiện có.
Trong số này Giáo sư Thomas J. Thế nhưng vẫn có ý kiến lo ngại: "Nếu tăng được ngân sách thì chất lượng giáo dục có tăng tỷ lệ thuận được không? Tôi ngờ. Vallely cho rằng Việt Nam ngộ nhận vì nghĩ bộ tiêu chuẩn mà các trường ở Việt Nam đang ứng dụng sẽ tạo ra chất lượng cao. Sau 3 năm khai triển thực hiện phân ban đại trà, năm học 2008-2009, cả nước có gần 84% học sinh lớp 10 học ban cơ bản, chỉ hơn 14% học trò học ban Khoa học Tự nhiên, suýt soát 2% học sinh học ban Khoa học Xã hội và Nhân văn.
Vallely) rất hiềm nghi về khả năng nhà băng Thế giới cho Việt Nam vay để phát triển giáo dục.
Một số nội dung trong chương trình, trong sách chưa thực thụ cơ bản, khối lượng kiến thức nhiều, dẫn đến sự “quá tải”…, Bên cạnh đó, việc phân ban không đạt được mục tiêu đề ra, không hợp với nhu cầu, nguyện vọng của học trò. Vallely trước đó từng chỉ ra 5 ngộ nhận của Việt Nam về việc làm như thế nào để nâng cao chất lượng giáo dục đại học ở Việt Nam giờ.
Phương Nguyên. Theo bà Doan, nếu muốn thay đổi sản phẩm đào tạo thì cần chỉ thẳng vào khiếm khuyết, phải xác định thực tế đích giáo dục của từng cấp học, xem khuyết thiếu cái gì thì sửa cái đó.
Có quan điểm là chính ngành giáo dục cũng phải vì ích người dân mà chiến thắng chính ích của ngành mình". Giáo sư cho rằng, nếu tiếp chuyện thì sẽ không thành công, không hiệu quả mà vấn đề là ở chỗ đổi mới quản trị, quản lý trước rồi mới đến cái khác.
Mới đây, Phó chủ toạ nước Nguyễn Thị Doan còn đánh giá đạo đức học trò bây chừ xuống cấp đến mức báo động.
Chủ nhiệm Ủy ban pháp luật Phan Trung Lý cũng cho rằng tài chính đầu tư cho giáo dục nhiều chứ không ít song thiếu bàn tay chỉ đạo, thiếu niềm tin của từng lớp nên nguồn lực bị phân tán. Trong khi đó báo cáo của WEF lại khẳng định rằng tài chính không phải là nguyên tố quan trọng nhất để đảm bảo nền giáo dục tốt và lương nghiêm đường cao không hẳn tạo ra khả năng giảng dạy hiệp.
Nếu không củng cố niềm tin đó đầu tư cho giáo dục vẫn dàn trải. Ví dụ, ở bậc tiểu học, giáo dục tư cách phải được chú trọng vì nó chi phối vớ quá trình sau này, bậc tiểu học cần giao hội vào dạy người và học lễ.
Kinh nghiệm ở Trung Quốc là khó áp dụng ở Việt Nam; Những nhận xét khách quan này cũng là dễ hiểu khi thưa kết quả giám sát việc thực hành chính sách, pháp luật về bảo đảm chất lượng và chương trình, sách giáo khoa giáo dục phổ quát, được Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến chiều 15/8 cũng chỉ ra những điều đáng ngại về giáo dục.